
Mẫu Đơn Đình
《牡丹亭》是明代戲曲家湯顯祖的代表作,與《紫釵記》《邯鄲記》《南柯記》合稱「臨川四夢」,也是中國古典四大戲劇之一。全劇五十五出,寫南宋南安太守之女杜麗娘與書生柳夢梅生死相戀、最終團圓的故事,以「情可以超越生死」為主題,展現明代傳奇藝術的巔峰成就。
Tang Hiển Tổ đề xuất quan niệm về tình cảm tột cùng: "Tình không biết từ đâu khởi, cứ thế mà sâu đậm, người sống có thể chết, người chết có thể sống", phản đối việc dùng "lý" để đàn áp "tình", mang đậm màu sắc nhân văn. Những cảnh nổi tiếng như "Dạo vườn kinh mộng", "Tầm mộng", "Tả chân", "Minh phán", "Hoàn hồn", với lời văn hoa mỹ, ý cảnh sâu lắng, kết hợp thơ từ, khúc từ và biểu diễn sân khấu, được ca tụng là kiệt tác kịch nghệ kiểu "Shakespeare phương Đông".
《牡丹亭》 trong lịch sử hý khúc có ảnh hưởng to lớn, các vở chiết tử hý của Khúc khúc đời sau thường lấy những đoạn trích từ đó, như "Du viên", "Kinh mộng", "Khiếu họa" v.v... thường diễn không suy. Các nhà hý khúc đời Thanh như Lý Ngư, Khổng Thượng Nhâm đều chịu ảnh hưởng của nó. Hình tượng "Đỗ Lệ Nương" trở thành một trong những hình tượng nữ tính tiêu biểu nhất trong văn học Trung Quốc, tượng trưng cho sự theo đuổi tình yêu tự do và giải phóng tinh thần.
Là một kiệt tác tiêu biểu của kỳ thoại nhà Minh, "Mẫu Đơn Đình" kết hợp hoàn hảo ngôn ngữ thi tính với kết cấu kịch nghệ. Khi đọc vở kịch này, người ta có thể cảm nhận được cách mà hý khúc cổ điển Trung Hoa sử dụng "chí tình" để đối kháng với sự trói buộc của lễ giáo, đồng thời thấu hiểu sự biểu đạt độc đáo của thẩm mỹ Trung Hoa về tinh thần lãng mạn, thi tính và ý thức sinh mệnh.
