Phạt Mộc
《Phạt Mộc》
Lời tựa: Bài thơ “Phạt Mộc” được dùng khi yến tiệc bạn bè và cố nhân. Từ thiên tử cho đến dân thường, không ai là không cần dựa vào bạn bè mà có thể thành tựu sự nghiệp. Thân thiết với người thân để hòa thuận, đối xử tử tế với người hiền tài mà không bỏ rơi họ, không quên bạn cũ tri kỷ, thì đức hạnh của dân chúng sẽ trở nên thuần hậu.
Chặt cây vang tiếng “đinh đinh”, chim hót tiếng “oanh oanh”. Chim từ thung lũng sâu thẳm bay ra, dời đến cây cao lớn. Nó kêu “oanh oanh”, là tiếng gọi bạn đồng loại đáp lại.
Hãy nhìn loài chim kia, còn biết tìm tiếng đáp lại của bạn đồng loại; huống chi là con người, sao có thể không tìm bạn? Thần minh nghe thấy những điều này, cuối cùng sẽ mang lại hòa hợp và yên ổn.
Chặt cây vang tiếng “hử hử”, rượu lọc ra trong trẻo ngon lành. Đã sẵn dê con béo tốt, để mời các bậc trưởng bối đồng tộc. Nếu họ tình cờ không đến được, chẳng phải ta không nghĩ đến họ.
Quét dọn sân viện sạch sẽ, bày biện tám cái quỹ (đồ đựng thức ăn thời xưa) đầy thức ngon. Đã sẵn cừu đực béo mập, để mời các bậc trưởng bối khác họ. Nếu họ tình cờ không đến được, chẳng phải là lỗi của ta.
Trên sườn núi chặt cây, rượu lọc ra rất nhiều. Các mâm (biên, đậu) xếp ngay ngắn, anh em chớ có xa lánh. Người ta mất đức hạnh, thường chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt như lương khô mà gây ra lỗi lầm.
Có rượu thì ta lọc trong nó, không có rượu thì ta đi mua. Gõ trống vang tiếng “khảm khảm”, nhảy múa nhịp nhàng “tồn tồn”. Đợi khi ta có thời gian rảnh, sẽ đến uống thứ rượu đã lọc trong này.
“Phạt Mộc” tổng cộng sáu chương, mỗi chương sáu câu.
