Quốc Phong
Khảo Bàn
Chương 56
Bài tựa “Khảo Bàn” nói: Bài thơ “Khảo Bàn” là để châm biếm Vệ Trang công. Châm biếm ông không thể kế thừa sự nghiệp của tiên quân, khiến cho hiền nhân phải lui về ẩn cư, sống trong cảnh khốn cùng.
Gõ mộc bàn (hoặc: ẩn cư tự vui) nơi khe suối, bậc thạc nhân (hiền giả) lòng dạ khoan thư. Một mình ngủ, một mình thức, một mình nói, thề rằng chẳng bao giờ quên (niềm vui ấy).
Gõ mộc bàn trên sườn đồi, bậc thạc nhân (hiền giả) ở chốn an lạc. Một mình ngủ, một mình thức, một mình ca hát, thề rằng chẳng bao giờ rời xa (niềm vui ấy).
Gõ mộc bàn nơi đồng bằng, bậc thạc nhân (hiền giả) dạo chơi an trú. Một mình ngủ, một mình thức, một mình nghỉ ngơi, thề rằng chẳng bao giờ nói (với người khác về niềm vui ấy).
“Khảo Bàn” gồm ba chương, mỗi chương bốn câu.
