Quốc Phong
Trúc Can
Chương 59
Lời tựa của bài “Trúc Can” nói: Bài thơ “Trúc Can” là tác phẩm của người con gái nước Vệ nhớ quê hương. Nàng gả sang nước khác nhưng không được chồng yêu thương, tuy nhớ quê nhưng biết tự kiềm chế, tuân theo lễ pháp.
Sợi tre dài mảnh khảnh kia, đem ra câu cá ở sông Kỳ. Há ta chẳng nhớ ngươi ư? Chỉ vì đường xá xa xôi, khó lòng trở về.
Suối nguồn chảy bên trái, sông Kỳ chảy bên phải. Người con gái xuất giá đi xa, xa cách anh em và cha mẹ.
Sông Kỳ chảy bên phải, suối nguồn chảy bên trái. Nụ cười xinh đẹp kia tựa ngọc trắng, ngọc đeo trên người nhẹ nhàng đung đưa.
Sông Kỳ cuồn cuộn chảy, dùng gỗ quế làm mái chèo, gỗ tùng làm thuyền. Lái thuyền ra chơi, để giải nỗi buồn trong lòng.
“Trúc Can” gồm bốn chương, mỗi chương bốn câu.
